Dòng đời xô xẩy, cuộc sống đẩy đưa hắn vào ngõ cục, hoặc tiến lên hoặc biến mất mãi mãi
"Thôi không khóc nữa..." Hắn quát lên: "Kẻ địch vẫn còn ở phía trước kìa, sống rồi hẵng khóc..."
Trong cuộc chiến với lũ xác sống vô hồn kia, sự sống và cái chết chỉ là một ranh giới mong manh, ta sống người chết, chỉ có kẻ mạnh mới sống sót đến cuối cùng. Không có hóa thù thành bạn. Không có tạm hòa hoãn chỉ có đánh giết và rút lui để nghỉ dưỡng rồi lại đánh tiếp.
Trong dòng sông tĩnh lặng của kiếp người, khóc cười chính là hạnh phúc của nhân gian.
Đời người không ngắn cũng chẳng dài, có chẳng một kiếp người đã làm được gì và để lại được gì cho hậu thế.
Non sông gấm vóc tươi đẹp này do ông cha hy sinh bao xương máu giành giật được từ lũ cướp nước, hậu nhân quyết nguyện một lòng gìn giữ đến muôn đời sau
Bầu trời xanh
aaaaaa
aaaaaaaaa
aaaaaaa
aaaaaaaa
aaaaaaa
aaaaaaaaa
aaaaa
Nhận xét (0)